Vậy là cũng kết thúc năm nhất rồi nhỉ? Có quá nhiều thứ để nói, vậy mà khi ngồi tước bàn phím máy tính thì không biết phải viết cái gì trước đây. thôi thì cứ lần lượt từ vui đến buồn, từ thành công đến thất bại. Tổng kết một năm nhất với quá nhiều cảm xúc:Vui có, buồn có, phấn khởi, cả hụt hẫng nữa...
Bước chân vào thời sinh viên với những bỡ ngỡ, thêm chút hào hứng và cả bầu trời những dự định, những kế hoạch, cả những ước mơ và hoài bão mà tôi dự định sẽ thực hiện trong quãng đời sinh viên của mình.
Cuộc đời của tôi bước sang một trang mới kể từ khi tôi tham gia vào câu lạc bộ marketing, ở đó tôi quen thêm nhiều bạn mới, các anh chị mà tôi học hỏi được ở các anh chị rất nhiều, trong đó có anh Dự, chị Ly, chị Thủy và rất nhiều anh chị trong clb nữa. Được trở thành một thành viên của clb là một niềm vui và niềm tự hào đối với tôi. Mở đầu bằng đợt tuyển thành viên và nhanh tay đăng kí, sau đó may mắn được lọt vào trong danh sách thành viên trúng tuyển, tiếp theo đó là clb chuẩn bị cho một chương trình lớn nhất của năm đó là cuộc thi Vua Marketing 2013-một cuộc thi với quy mô toàn thành phố Hà Nội. Tôi được hòa mình vào cơn bão của cuộc thi cùng với tất cả các bạn, các anh chị, chúng tôi đi tới các hội trường để truyền thông cho các sinh viên trong trường biết về cuộc thi sắp diễn ra, các buổi truyền thông trôi qua để lại cho tôi nhiều kỉ niệm thật khó quên, giúp tôi nâng cao tinh thần đồng đội, thực sự lần đầu tiên đứng trước một hội trường gần trăm người truyền thông về cuộc thi, tôi không tránh khỏi sự hồi hộp, lo lắng, run lẩy bẩy khi đứng nói và cả tình huống không nhớ mình cần phải nói những gì? Những buổi trưa hè nóng bức với cái nắng oi ả, tôi hoàn toàn có thể nghỉ ở nhà để ngủ trưa vì sáng tôi đi học tới 12 h mới về tới nhà, tôi hoàn toàn có thể hưởng thụ một giấc ngủ ngon và mơ những giấc mơ thật đẹp. Nhưng tôi vẫn tham gia đầy đủ và không hề cảm thấy tiếc vì những buổi truyền thông đó nó đem lại cho tôi một tinh thần thật sảng khoái, một cảm giác thật vui vẻ khi tôi cháy hết mình vì clb. Nó biến tôi thành một con người có trách nhiệm hơn, một con người biết nghĩ cho tập thể hơn là chỉ biết nghĩ tới lợi ích của bản thân. Hai đợt truyền thông cũng trôi qua và trải qua 2 vòng sơ loại thì vòng chung kết cũng đã tới, tôi được vinh dự góp một phần nhỏ bé của mình để cùng tất cả mọi người tạo nên một chương trình thành công đến vậy! Một năm tham gia hoạt động của clb, tôi cảm nhận được nhiều hơn về giá trị của cuộc sống. Một gia đình thứ hai với các anh chị em đối xử với nhau như anh em ruột thịt, tôi thầm hứa sang năm hai sẽ tham gia nhiệt tình hơn nữa, hòa đồng hơn nữa, tôi cảm thấy có một niềm tự hào không nhỏ mỗi khi khoác trên mình chiếc áo clb. Và có một điều mà tôi muốn nói với gia đình FMC thân mến đó là: FMC luôn luôn ở trong trái tim tôi <3 <3 <3
![]() |
| Bức ảnh kỉ niệm cuộc thi vua marketing 2013 |
Niềm vui thứ hai của tôi là thật may mắn được trở thành một thành viên của gia đình marketing, nơi mà luôn đem lại cho tôi những cảm giác thật tuyệt vời, ở đó có tình cảm của những người bạn thân, nơi tôi có thể gửi gắm tình cảm mỗi lúc vui buồn,,tuy mới chỉ học cùng nhau được một năm học trong vòng 9 tháng, nhưng mọi thứ đều quá đỗi thân quen, ở đó tôi nhận được sự yêu mến của thầy cô, bạn bè, sự tin tưởng và tín nhiệm từ các thành viên trong lớp với trọng trách là một cán bộ lớp, được mọi người nhận xét là một cô gái hiền lành, dịu dàng, nhìn đúng kiểu một cô gái truyền thống( đấy là các bạn khen thế thôi chứ cũng không dám nhận cái khoản dịu dàng, với lại truyền thống có ít thôi, tớ là cô gái hiện đại mà hihi :D :D :D)
Niềm vui thứ ba là tôi đã chính thức trải qua một năm với những thử thách lớn về cả tinh thần và vật chất. , một năm trải nghiệm đời sống sinh viên, một năm học hỏi và trau dồi kiến thức, Lần đầu tiên xa gia đình, xa bố mẹ để bắt đầu một cuộc sống mới, mọi thứ đều phải lo đến từng cái nhỏ nhất. Từ cách đối nhân xử thế, cách sinh hoạt trong một môi trường tập thể, cách phải chi tiêu như thế nào cho hợp lý, đến cách hòa nhập với mọi người xung quanh, thích nghi với một môi trường học tập hoàn toàn mới mẻ. Nhưng rồi những khó khăn đó rồi cũng ổn, tôi sẽ cố gắng thích nghi thật tốt. Một năm sống cùng với e gái và chị Tươi cùng quê với tôi, tuy nhiều lúc có những mâu thuẫn nhỏ, nhưng rồi đâu đó mọi chuyện đều ổn, chúng tôi yêu quý nhau như chị em trong nhà, luôn động viên , giúp đỡ lẫn nhau trong đời sống hằng ngày. Một cuộc sống thật vui vẻ và đầm ấm. Có những thứ không thể mua được bằng tiền, đó là tình cảm, sự yêu thương và trở che, sự tương thân tương ái, sự đồng cảm giữa con người với con người. Tôi hi vọng, mối quan hệ này sẽ bền vững mãi mãi!!!!
Niềm vui thứ tư đó là... tôi tìm thấy một người, cho tôi cảm giác được... yêu <3 , cảm giác thật bình yên, cảm giác được che chở, bảo vệ và cảm giác thật an toàn khi ở bên cạnh người đó. Từ khi nhận thức được suy nghĩ của bản thân, thấy các anh chị mình đã lập gia đình thì tôi luôn có suy nghĩ trong đầu là nhất định người chồng của mình sau này sẽ là một người thành đạt,một người luôn mang trong mình những ước mơ và hoài bão lớn lao, chính vì vậy mà tôi cũng thực sự bất ngờ khi tôi lại đón nhận một tình yêu khá sớm. Có người nói rằng sao tôi yêu sớm thế, tôi cũng cảm thấy như vậy vì tôi mới là sinh viên năm nhất, việc học là quan trọng nhất mà, rồi nhiều khi tự nghĩ lại cũng có lần cảm thấy ân hận vì yêu sớm, và cũng có đôi lần đem so sánh người này với người khác, liệu sự lựa chọn của mình có thật sự đúng đắn không? cũng có quá nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu, quá nhiều lần phải suy nghĩ về chuyện tình yêu, nhưng cuối cùng tôi cũng nhận ra một điều rằng: Tình yêu đâu phải một bản hợp đồng nên chúng ta sẽ không biết nó đến và đi lúc nào cả, nó đến thì sẽ đến và đi thì sẽ đi, và mọi thứ so sánh trên đời này đều là khập khiễng, không có ai hơn ai cả, mà chỉ là họ có những điểm khác biệt với nhau mà thôi, tôi đã chọn con đường mà mình đi thì tôi sẽ không hối hận mà từ bỏ nó, cho tới khi nó không còn phù hợp với tôi nữa. Tôi có một người yêu luôn quan tâm, chăm sóc, luôn bên cạnh an ủi và động viên mỗi lúc tôi gặp những khó khăn, tiếp thêm sức mạnh để tôi vươt qua những khó khăn đó. Một người yêu như vậy mà tôi còn tìm ở đâu nữa.Có thật nhiều kỉ niệm đẹp giữa hai đứa mà tôi không thể nào quên được: anh cõng tôi trên lưng và đi trên con đường thẳng tắp gần lăng bác, đi ngắm hoàng hôn trên cây cầu Long Biên chứng nhân lịch sử, nghịch nước ở bãi đá sông hồng mà tôi hay gọi đó là bãi đá tình yêu, và rất nhiều những kỉ niệm đẹp nữa mà đều được chúng tôi ghi lại vào cuốn sổ tình yêu, của riêng chúng tôi. Và bây giờ là lúc anh gặp khó khăn lớn nhất về tinh thần, và tôi sẽ ở bên cạnh anh trong lúc mà anh cần tôi nhất. Ngày hôm nay, khi tôi viết những dòng tâm sự này, tôi biết là anh sẽ không đọc được và bất cứ ai cũng không đọc được vì chỉ có mình tôi biết mà thôi, coi như một cuốn nhật kí để tôi trải hết lòng mình. Tôi đã có một tình yêu đầu hơn 9 tháng , mặc dù trải qua nhiều thang trầm, nhiều mâu thuẫn, nhưng rồi cuối cùng, mọi thứ đều ổn, và tôi hi vọng rằng tình yêu đầu của tôi cũng chính là người mà tôi sẽ đi cùng tới suốt cuộc đời này! :) <3
Niềm vui thì tạm thời là như vậy, nhưng nỗi buồn thì cũng có nhiều. thứ nhất đó là kết quả học tập sau năm nhất của tôi thì thật là thê thảm, thú thật là trong kì đầu tiên tôi chỉ muốn tận hưởng cuộc sống với những ngày đi chơi đây đó, không muốn học vì có ca nguyên nhân chủ quan và khác quan, và những nguyên nhân đó là gì thì tôi là người hiểu rõ hơn ai hết, sang tới kì 2 thì đã bắt đầu với một phong thái học tập mới, một tinh thần cũng hoàn toàn mới, tôi đầu tư nhiều thời gian và công sức để học tập, bỏ những buổi tối đi học nhờ một lớp cải thiện để củng cố lại kiến thức trên lớp trong khi các bạn của tôi thì không như vậy, nhưng cuối cùng thì kết quả mà tôi nhận được thì không như những gì tôi mong muốn, có nhũng lúc tôi cảm thấy thật chán nản, cảm thấy hối hận khi đã thi vào trường Tài Chính này vì những tiêu cực có thể nhìn bằng mắt, nhưng rồi cuối cũng suy nghĩ cũng được thông, ở đây tôi có các thầy cô trong khoa thật thân thiết, gần gũi với sinh viên mà không có khoa nào khác trong trường có được điều đó, tôi có bạn bè cùng học tập, cùng tham gia các hoạt động trường lớp, có những người bạn luôn ở bên an ủi tôi những lúc tôi rơi vào những cơn khủng hoảng về tinh thần. Và sau tất cả những thất bại mà tôi nhận được thì nhờ có bạn bè, thầy cô mà tôi nhận ra rằng tôi nhận được nhiều hơn là mất, cái mà tôi nhận được sau những lần thất bại đó là những bài học kinh nghiệm, sự trưởng thành của bản thân, cái cảm giác không nuối tiếc khi tôi chưa thức sự cố gắng và quan tọng nhất đó là cái cảm giác mà ta cố gắng hết mình vì một cái gì đó thật là tuyệt vời,
Viết tới đây thì tôi chợt nhận ra rằng, những niềm vui mà tôi có được sau năm nhất này nhiều hơn so với những nỗi buồn, vậy mà tại sao từ trước đó tôi luôn oán trách, luôn buồn bã, thất vọng về để rồi mọi người nhìn tôi với một con người luôn u sầu ủ dột, tôi đâu phải là một người như thế, vậy mà chỉ vì những thứ quá nhỏ nhặt mà suýt đánh mất chính mình. Tôi thầm hứa với chính bản thân mình phải cố gắng nhiều hơn nữa, dù mọi chuyện không vui đến với mình thì nó cũng chỉ là một hương vị của cuộc sống mà thôi, có nếm đủ hương vị thì con người ta mới thực sự trưởng thành. Vậy là sau khi viết lên những dòng tâm sự này, thì mọi nỗi buồn đề được giải quyết, và những nỗi buồn này cũng đã được viết vào giấy và vứt vào xọt rác, bây giờ một cuộc sống mới lại mở ra trước mắt, vui vẻ mà đón nhận thôi. Chúc cho mình năm học mới tự tin hơn, vui vẻ hơn và thành công hơn!
Và người mà tôi muốn nói lới cảm ơn nhiều nhất đó chính là anh Dự ! :)
Và người mà tôi muốn nói lới cảm ơn nhiều nhất đó chính là anh Dự ! :)







0 comments:
Post a Comment