Pages

Subscribe:

Ads 468x60px

Labels

Showing posts with label Bạn Bè. Show all posts
Showing posts with label Bạn Bè. Show all posts

Saturday, June 4, 2016

Nhân Hoa Việt Thân Yêu !

Đào Thanh to My Love  <3
Chị luôn quan niệm rằng: " Những gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim" Điều đó theo chị trong suốt cuộc sống của mình hiện tại và cho tới tận tương lại sau này, mặc dù tương lai không ai nói trước được điều gì cả, nhưng hi vọng rằng mình sẽ luôn được sống với chính con người của mình. 

Từ ngày tham gia vào CLB, Nó không phải là CLB đầu tiên mà chị tham gia, nhưng nó là CLB đầu tiên dậy cho chị cách yêu thương những thành viên trong gia đình mình, quan tâm đến người thân, bạn bè và san sẻ buồn vui với tri kỉ. Nơi đầu tiên dậy cho chị biết đồng cảm, thấu hiểu và đùm bọc những người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình, Nơi dạy cho chị biết trân trọng cuộc sống hiện tại, trân trọng những gì chị đang có và học được rằng "Cho Đi là Nhận Lại" Những điều đó tưởng chừng như nhỏ bé, nhưng nó góp phần hình thành nên tư duy cũng như nhân cách của mỗi con người, bởi vì 2 thứ đó được hình thành từ môi trường sống? Mọi người có đồng ý với quan điểm đó k? 

Chị chia sẻ một chút về quãng thời gian gần đây chị đi làm nhé, ở môi trường làm việc đó, chị cảm giác ai biết việc người đó và làm cho xong việc để hết ngày đi về, cả giờ làm việc im thít k một tiếng động, thi thoảng có 1 vài tiếng bàn luận, Chị mới đi làm nên được làm dưới sự hướng dẫn của 1 chị sinh năm 91,Do đặc thù sản phẩm khó tiếp cận và chưa quen với công việc nên chị làm còn chậm và hay bị sai, mà mỗi lần như vậy là chị kia lại mắng chị ngay trước mặt bao người trong phòng, thực sự lúc đó cảm thấy tự ai kinh khủng. hầu như ngày ngày nào chị cũng bị chị kia tìm lỗi và mắng cho 1 trận, nên nhiều lúc cảm thấy áp lực và sợ công việc mình đang làm. Tại sao tự nhiên chị lại kể câu chuyện này, nhiều đêm nằm suy nghĩ chị mới nhận ra một điều rằng: Không phải ở bất cứ đâu, họ cũng sẵn sàng giúp đỡ, động viên và chia sẻ với mình, ra ngoài xã hội, môi trường bon chen hơn, ganh đua nhau từng chút một, như vậy lại càng thấy trân trọng từng giây phút được đi sh cùng với mọi người, nhận được sự giúp đỡ động viện từ các anh, các bạn, các em, cảm thấy hạnh phúc đến chảy nước mắt luôn ấy. Đúng là trong cuộc sống, ngoài gia đình huyết thống thì chúng ta cần có một gia đình thứ 2 ngoài xã hội, để coi nhau như anh chị em trong nhà, yêu thương và giúp đỡ nhau khi không ở trong vòng tay bố mẹ...Và đối với chị..thì đến sh CLB như một niềm vui trong cuộc sống của chị vậy, đến đây được quảng hết lỗi lo mà vui sống....
Chị muốn dành chút thời gian của mình để nói lên cảm nhận của chị về các thành viên trong CLB.
Đầu tiên, Người thủ lĩnh đáng ngưỡng mộ, là một người Thầy trường đời của chị đó là a Đức. Ae mình quen nhau cũng khá lâu rồi anh nhỉ, cũng dc gần 1 năm rồi, 1 năm không phải một quãng tgian dài, nhưng cũng đủ để em cảm thấy mình trưởng thành hơn sau mỗi lần nghe anh chia sẻ, chỉ bảo và dẫn dắt em từng chút một. Một người đàn ông mẫu mực, chân thành, nhiệt huyết và tận tâm. Không biết dùng từ ngữ gì để diễn tả được hết những điều mà em muốn nói. Nhưng có một điều em muốn nói là: Cảm ơn cuộc đời đã cho em được gặp anh 
Người thứ 2 là Giang, một người con trai có trách nhiệm, chu đáo, chân thành và nhiệt huyết, Giang cho Thanh hỏi Giang đã có ny chưa ? 
Người thứ 3 là 1 cô em gái nhỏ, xinh xắn, thông mình và hơi ương bướng , đó là Dịu, một người mà chị rất quý mến, chị em mình đã từng có những khoảng thời gian sinh hoạt cùng nhau, vui có, hạnh phúc có, và cả những lúc giận dỗi, cãi vã cũng có, nhưng cuối cùng, mọi thứ xảy ra cũng chỉ chứng mình rằng chúng ta vẫn mãi là chị em của nhau đúng k nào? Chúc em luôn hạnh phúc và hãy nhớ rằng, mọi người vẫn luôn coi em là 1 thành viên trong gia đình này nhé ! 

Tiếp theo là 1 chàng trai bánh bèo, tuy đẹp trai nhưng mà hơi dễ dãi chính vì vậy nên bh vẫn chưa có ny, đó là bạn Thắng đẹp zai, xem nào, mình quen từ bao giờ?  ah từ cái ngày tham gia clb bên kia nhỉ? ngày đó trông ngầu ngầu, đầu tóc vàng hoe, quần áo mốc meo nên k có cảm tình cho lắm  k hiểu sao mà giờ chúng ta lại gắn bó và trở thành 2 người bạn thân thiết, đúng là vạn sự tùy duyên nhở ?  Tớ biết cậu là một chàng trai tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người , hát hay, tình cảm, mỗi lần nghe cậu hát là con tim tớ nghẹn ngào đây và đặc biệt là ăn nói rất nhẹ nhàng( lẽ ra cậu phải là con gái:)  tuy nhiên con trai thì phải ăn to nói lớn, mạnh mẽ lên,lúc nào cũng như lúc cậu đang đứng trên sân khấu và hát ấy nhé !

Tiếp theo là một cố gái, sau 1 thời gian thay đổi chóng mặt, đó là Vũ Tiến, chị còn nhớ cái ngày e nép sau lưng chị đi bán quẩy, đi tình nguyện ở làng chài...cái ngày đó em như một đứa trẻ con, rụt rè, nhút nhát, và lúc đó chị cảm thấy mình thật lớn, như một người chị cả lúc nào cũng đi bên cạnh bao bọc và che chở cho em,lúc đó đáng yêu dã man, chỉ cần chị nhín thấy em là chị đã đủ để nở 1 nụ cười thật tươi ròi. vậy mà bây giờ cô gái đó đã trưởng thành hơn nhiều rồi, tự tin, mạnh mẽ và dám làm những điều bản thân mong muốn, dù con đường phía trước có gặp nhiều trắc trở, khó khăn, nhưng em hãy luôn vững tin vì ít nhất cũng có chị và tất cả mọi người luôn bên cạnh để ủng hộ em nhé !

Tiếp là 1 cô gái cá tính, chỉ cần chưa gặp mặt là đã nghe thấy tiếng, luôn hoạt bát, hoạt ngôn và nhạy bén, chị em mình quen nhau hôm phỏng vấn thành viên mới em nhỉ, không biết hôm đó ấn tượng của em về chị thế nào? nhưng đối với chị thì e là 1 người có tính cơi mở, hòa đồng và biết yêu thương mọi người. ở clb mình, em như 1 đứa hoạt náo ấy, lúc nào cũng tạo không khí náo loạn cho mn  nói chung là nếu vắng em clb mình sẽ bớt huyên náo đi đấy 
Một cô gái đến từ tỉnh Lạng Sơn, Nhung ah, lần đầu gặp em chắc em còn nhớ chứ, chị ấn tượng bởi em biết nhận lỗi về mình và điều đó làm chị rất thích, e là một cố gái sống nội tâm, mà những người sống nội tâm thì thường rất tình cảm  cái này giống chị ghê ha, chính vì vậy nên chị em mình hay tâm sự vs nhau đó, đó là duyên đó em ah, mọi thứ diễn ra đều có lý do của nó mà. Chị chúc em sẽ vui vẻ trong cuộc sống, hãy luôn nhớ rằng: Mọi khó khắn cũng chỉ là thử thách nhé !

Một chàng trai hay cười, thích màu hồng, đến từ vùng đất quan họ,đó là Tiến,  Theo cảm nhận của chị thì Tiến là một người mộc mạc, chân thành, tốt bụng, Lại là cái duyên mà chúng ta gặp nhau tại CLB này, rồi sh và hay trò chuyện vs nhau, dần dần chị phát hiện em cũng là 1 đứa lắm mồm như ai, k ỏn ẻn, thẹn thùng như ngày mới vào nữa, Hãy cố gắng phát huy những điểm mạnh của mình, rèn luyện kĩ năng thật tốt nhé. Chị tin là em sẽ làm rất tốt.

Một chàng trai hay hát, hát hay, hay bày tỏ tình cảm của mình với các chàng trai cùng giới khác trong clb  , Đăng ah! tớ và cậu cũng gọi là có duyên đó nhỉ? c học cùng lớp em em tớ, và giờ tớ vs cậu lại cùng sh trong cùng 1 clb, cậu là một người khá chững chạc, bản lĩnh, tự tin và đặc biệt là rất nhanh và nguy hiểm, mỗi khi có ý tưởng gì là bắt tay vào làm ngay, và đó là 1 điều mà tớ rất thích ở cậu. tớ nghĩ rằng, với đà này cậu sẽ phát triển bản thân rất nhanh và với cái tâm đó, cậu sẽ mang được những gì mình có , chia sẻ lại cho nhiều người khác nữa.
Tiếp theo là một cô gái xinh xắn, có nick name là Chan Chan  Chị em mình cũng mới biết nhau từ đợt tuyển thành viên nhỉ? nhưng em là cái đứa mà lười đi sh nhất mà chị từng thấy đấy  Gần giống với Vũ tiến, đi đâu cũng bám đuôi chị thôi  tính tình thì trẻ con quá đỗi, thích ngắm trai đẹp này, thích ăn và thích chơi  có những điều mà chị đã từng chia sẻ với em khi đi chơi cầu lông rồi đó, nhưng quan trọng là sự lựa chọn là ở em thôi  hãy cho mình những sụy lựa chọn đúng đắn vì có thể Cơ hội k đến với ta lần thứ 2 trong đời. Chúc em yêu luôn giữ mãi được nụ cười đáng yêu như bây giờ, và sống hạnh phúc em nhé ! 
Tiếp theo là 1 cô gái nhỏ nhắn có má lúm đồng tiền, là đồng hương với chị  Trang Trang , Đúng là người hưng yên có khác, chị luôn nhìn thấy được sự mộc mạc, giản dị, chân thành và tốt bụng em ah  mỗi tội hơi nhút nhát một chút, tham gia clb thì cố gắng chủ động và rèn luyện nhiều hơn nữa nhé ! Chúc em luôn cười duyên, sống vui vẻ và hạnh phúc nhé 
Một cô gái đến từ Ninh Bình, nhỏ nhắn, xinh xắn, thông minh và nhanh nhẹn, tính tình hài hước và cởi mở hòa đồng. Đó là Diệu,  chị hi vọng em sẽ giữa mãi được sự hồn nhiên và trong sáng đó nhé! Cuộc sống này đôi khi không được như ta muốn, nhưng điều quan trọng là ta luôn giữ được mình khi dòng đời có xô đẩy đến đâu, đó mới là điều giá trị của cuộc sống , nhớ nhé em gái 
Tiếp theo là 1 cô gái có mái tóc ngắn, ít nói, đó là Hảo  chị thấy em là một cô gái thông minh, có tư duy logic, đó là những điểm mạnh của em và cần phát huy nó nhé! Khi tham gia vào một tập thể nào đó, đã tham gia thì mình hãy hết mình vì nó, hãy mở lòng mình để đón nhận nhiều thứ hơn, nhiều bạn bè hơn, nhiều tình cảm hơn, chỉ có mở lòng thì mình mới có thể nhận dc thôi em ah, chắc là vẫn chưa quen dc hết tất cả mn đúng k? chị hi vọng sang năm học mới, khi tham gia clb trở lại, em sẽ mở lòng mình nhiều hơn nhé 
Lại một cô gái xinh xắn có má lúm đồng tiền đến từ Hưng yên, đó là Thảo, một cô gái có nụ cười rất duyên, có sở thích sưu tầm son và thích trang điểm, em với hảo, 2 đứa đi đâu cũng dính lấy nhau, nghỉ thì cùng nghỉ mà đi thì cùng đi. Hãy cố gắng chủ động nhiều hơn nhé! Thế giới bao la và rộng lớn chỉ cần ta mở rộng cánh tay, con mắt và trái tim để đón nhận thôi em ah  Chúc em luôn giữ được nụ cười duyên đó trên môi nhé !
Một người anh 2 của gia đình mình, đó là A Thao, đàn hát tinh thông, một người chân thành, mộc mạc và đậm chất trai bách khoa  em luôn cảm thấy yêu quý và tôn trọng anh, sự mộc mạc và nhí nhảnh của anh luôn làm em cảm thấy vui và muốn nở nụ cười, Chúc anh ra trường kiếm được công việc yêu thích và luôn đồng hành cùng chúng em trong gia đình NHV anh nhé 
Một cô gái nữa đến từ Hưng Yên, lại một lần nữa chị khẳng định được rằng, người hưng yên mình ai ai cũng chân thành, thật thà, hiền lành và tốt bụng ấy:D Em có thấy điều đó k? Lúc nào em cũng lật đật, ngô ngố và thật thà, là chj cảm thấy em đáng yêu cực luôn ấy, hãy mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn và tự tin hơn nhé! Em gái nhỏ của chị 
Một cô gái đến từ Ninh Bình, xinh gái, cao, tóc dài, có giọng hát rất hay, là Ngọc xinh gái. Chị thấy em hơi rụt rè khi bắt chuyện với các bạn trong clb, em hãy chủ động và cởi mở hơn nhé, khi đó em sẽ cảm thấy gia đình mình sẽ thân thiết hơn, vì ai ai cũng đều sẵn sàng sự chia sẻ từ những bạn con lại! Chúc em mãi xinh xắn, học tập tốt và luôn vui vẻ trong cuộc sống em nhé !
Một cô gái đậm chất kute, đến từ Thái Bình, đó là Mai Anh, nhìn em chị cảm thấy đáng yêu cực ấy, giọng nói chậm chậm, ánh mắt long lanh, làn ra trắng và có nụ cười thân thiện, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ thấy yêu rồi. E học cùng chuyên ngành với chj, chị có nghe e chia sẻ rằng em k có ý định sẽ làm về mkt vì đó k phải là sở thích của em, điều đó là hoàn toàn đúng, chị chỉ có chút chia sẻ vs em thế này thôi, dù theo đuổi nghề gì cũng dc, miễn sao mình cảm thấy nó thực sự phù hợn với niềm đam mê của mình là được. Chúc em sẽ sớm tìm thấy cho mình con đường đi phù hợp nhé 
Người cuối cùng là em Nhung Béo( Nhung Nhận)  ah không, Nhung đáng yêu, nhìn thấy mặt mũi chân tay chỉ muốn ra nghịch thôi. hì, Nhung ah, chị thấy em là một cô gái mạnh mẽ, có chính kiến và rất tự lập. Đó là những yếu tố quan trọng để em phát triển bản thân và tiến xa hơn nữa, ở bên ngoài là cả một xã hội rộng lớn, nhưng mình chỉ là 1 hạt cát nhỏ mà thôi, nên học hỏi không ngừng và k ngừng khiêm tốn là lời khuyên mà chị muốn dành cho em, Chúc em gái luôn gặp may mắn, luôn vui vẻ và hạnh phúc trong cuộc sống nhé !
Hì, viết tới đây cũng chưa hết được những cảm xúc lúc này và những điều mà chị muốn nói với các em, nhưng chị hi vọng rằng một chút đó thôi cũng thể hiện được sự quan tâm và tình yêu mà chị dành cho tất cả mọi người. Hi vọng rằng sau mỗi buổi sinh hoạt, mọi thứ cứ đầy hơn mà k bị vơi đi, yêu thương cứ vơi rồi lại đầy mà không sợ có ngày cạn kiệt. Chúc chúng ta sẽ là một gia đình bền vững, Ai muốn thể hiện tình cảm của mình với chị thì cứ thể hiện đi nhé  I LOVE ALL 

Tuesday, September 2, 2014

Cảm Xúc Trong Những Ngày Nghỉ Quốc Khánh !

Vậy là cũng kết thúc chuỗi ngày nghỉ Quốc Khánh 2/9 dài 4 ngày, tưởng chừng dài nhưng cũng không hề dài chút nào cả, mang sách vở về nhà quyết tâm cày môn vi mô, vậy mà cũng không học được gì cả, bận đám cưới đứa em họ,bận đám giỗ của bác, mấy ngày liền ngày nào cũng có mặt ở đám cỗ, trải qua 4 ngày nghỉ lễ ở nhà, có nhiều thứ phải suy nghĩ quá.

 Về đám cưới cô em họ,.. 19 tuổi...19 tuổi đã đủ trưởng thành để làm chủ cuộc sống của mình? mình thực sự cũng không hiểu nổi khi chúng lấy nhau rồi chúng sẽ ra sao khi chính bản thân mình còn chưa nuôi nổi vậy thì làm sao có thể lo cho gia đình, đặc biệt là sau khi có con nữa, sẽ phải sống dựa vào cái gì đây? dựa vào bố mẹ chồng ah? Không có chuyện đó đâu nếu bạn muốn bị nhà chồng kinh rẻ. Tự bản thân mình nghĩ , trước khi về nhà chồng, thì cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ: phải đủ trưởng thành trong mọi suy nghĩ và hành động, phải có học thức đoàng hoàng, có công việc ổn định để tự kiếm sống nuôi bản thân,,phải có một hành trang văn hóa đủ để đối nhân xử thế trong gia đình và ngoài xã hội....đấy là những thứ tối thiểu mà một người con gái trước khi đi lấy chồng cần phải có, chưa kể đến tính cách thì mỗi người một tính, người thì nết na ,thùy mị; người thì ngoan ngoan ngoãn hiền lành; người lại mạnh mẽ, quyết đoán...mình cũng chỉ mới có 20 tuổi, cũng chỉ biết được vài thứ cơ bản nhất thôi, còn rất nhiều, rất nhiều thứ khác nữa mà mình cần phải học tập và trau dồi trong quá trình học tập, sinh sống, rồi sau này đi làm nữa. Thiết nghĩ không biết đứa em này trong tương lai sẽ như thế nào? Ngồi chống tay lên cằm, nghĩ rồi băn khoăn, bọn trẻ bây giờ thật khó hiểu, tại sao lại quyết định chuyện cả đời mình một cách dễ dàng như vậy? Thôi kệ vậy, dù sao thì nó cũng quyết định rồi, mình làm gì có quyền ngăn nó đâu, tương lai của nó tự nó quyết định. Chỉ biết chúc nó hạnh phúc mà thôi. 

 Bốn ngày nghỉ với tôi là một quãng ngày bên gia đình thật vui và ấm cúng, nhưng cũng là một quãng ngày dài dằng dặc, tôi không phải đi học ở trường, không phải làm bài tập tiếng anh để nộp hằng ngày, không phải tất tưởi cho những việc lặt vặt thông thường, nhưng ngược lại tôi thấy mình cô đơn hơn, tâm trạng nhiều hơn. Lúc mà tôi bận rộn, tôi luôn nghĩ rằng mình thật cứng cỏi, có thể gạt chuyện tình cảm sang một bên để làm những công việc của mình, có thể vui cười với bạn bè mọi lúc mọi nơi, có thể đi lang thang một mình mà không cần ai đi cùng hết...tôi đã nhầm...khi tôi quay về với cuộc sống nhàn hạ không chút bận tâm đến học tập, công việc và bạn bè, thì tôi luôn cảm thấy trống trải và muốn có ai đó hỏi thăm tôi, luôn muốn có ai đó quan tâm và trò chuyện như trước đây, chỉ một câu hỏi thăm thôi cũng làm tôi thấy vui hơn rất nhiều. Tôi thấy mình như bị lạc vào một khu rừng hoang, rất sâu và vắng, không có một ai ở đó cả, chỉ có có chim rừng và thú rừng làm bạn. cũng như tôi..khi không có ai để sẻ chia tâm sự..tôi lại tìm đến  zalo và  blog, những nơi tôi có thể viết những tâm sự buồn của mình mà không ai biết tới, tôi sợ khi người khác thấy tôi trong lúc buồn và tỏ lòng thương hại, vì như thế tôi thấy mình thật yếu đuối trước mặt người khác. Nhưng nhiều lúc , chỉ muốn có một bờ vai để tựa vào mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, chán trường, mỗi khi thấy mình yếu đuối và có thể ngã bất cứ lúc nào. Tôi nhớ đến anh nhiều lắm, chỉ muốn anh nhắn tin tới hỏi thăm tôi, muốn trò chuyện dăm ba câu nhưng tôi lại không dám nhắn tin trước cho anh, có lẽ cái tôi quá cao chăng, một ngày nhìn vào cái điện thoại không biết bao nhiêu lần nữa, mỗi lần bật lên: không tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ, cứ như vậy, cứ như vậy, nhưng tới khi nhận được tin nhắn của anh, tôi vui như bắt được vàng ấy, nhưng không hiểu sao tôi lại không dám nhắn tin trả lời, thấy điện thoại đổ chuông, cũng không can đảm ngồi nghe, rồi để nhìn vào màn hình điện thoại cho tới khi nào cuộc gọi kết thúc thì thôi,  buồn ngẩn ngơ ....nhưng rồi thôi, mọi thứ lại trôi qua nhanh như cuộc gọi kia vậy, kết thúc và chỉ còn dư âm là thông báo cuộc gọi nhỡ...trống rỗng rồi vỡ tan...

 Hôm qua, khi đang ngồi ở nhà, điện thoại báo có tin nhắn, tôi mở ra và bất ngờ đó là kaka của tôi, cũng lâu lắm rồi nhỉ? năm tháng rồi ka và muội không gặp nhau, lần cuối gần nhất muội gặp ka là hôm đó muội mượn ka quyển sách, và từ ngày đó, muội chưa có cơ hội để mang quyển sách trả cho ka. Vì ka bận nên ít khi có nhà, muội biết điều đó, và muội cũng biết rằng nếu không có quyển sách này thì chắc có lẽ muội với ka sẽ khó có cơ hội gặp nhau lần nào nữa, và muội cũng biết, có thể khi muội mang trả ka quyển sách đó, thì có lẽ đấy là lần cuối cùng muội và ka gặp nhau, vì nhiều lý do mà ka và muội đều hiểu, muội biết ka cũng tránh mặt muội nữa, nhưng không sao mà, sớm muộn cũng sẽ như vậy, muội cũng không trách ka đâu.. Lần nào cũng vậy, ka nhắn tin hỏi thăm muội và đến câu thứ hai thì ka không trả lời nữa, làm muội ngồi chờ tin nhắn rồi tưởng tin nhắn không gửi đc, muội lại nhắn một tin nữa hỏi ka có nhận được tin nhắn của muội không? thì ka nói ka nhận được rồi, ka đang bận chút nhé và rồi không bảo  gì với muội nữa, muội cảm thấy không vui khi ka như vậy, lúc đấy muôi chỉ ước giá mà ka nói dối muội là ka không nhận được tin nhắn, như vậy để muội không phải suy nghĩ nhiều về chuyện đó. Nhiều lần như vậy làm muôi có cảm giác ka không tôn trọng muội, nhưng muội không dám nói ra vì muội ít tuổi hơn ka, và cũng còn nhiều lý do để muội không được nói ra điều đó. Ka không thực sự hiểu muội đâu, khi mỗi lần ka như vậy, muội đều phải suy nghĩ, bình thường muội hay nói nhiều, hay nói linh tinh nữa, nhất là mỗi khi nc với ka muôi đều cảm thấy rất vui và muốn bày trò gì đó , nhưng đấy là trước kia, còn bây giờ thì có lẽ những lời nói tinh tinh không suy nghĩ của muội lại khiến ka hiểu nhầm về con người của muội, muội đã sai phải không ka? Bây giờ ka cũng chuyển chỗ ở rồi, ở xa lắm nên ka và muội càng khó có cơ hội gặp lại, muội vẫn chưa kịp trả ka quyển sách, bây giờ biết làm thế nào để trả ka đây? hình như hôm ka nhắn tin cho muội là hôm cuối cùng ka ở chỗ trọ cũ thì phải, hôm đó muội lại đang ở quê, ka ah! dù có chuyện gì đi nữa, thì muội luôn cảm thấy vui và tự hào vì được quen biết và được làm muội muội của ka. muội sẽ nhớ ka nhiều lắm ka ạ? Muội chúc ka luôn mạnh khỏe và công tác tốt. :)

Ngày nghỉ cũng kết thúc, lại quay trở lại với cuộc sống thường ngày, bận rộn và không còn thời gian để suy nghĩ nhiều. Cố lên Thanh ah! Rồi mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi.

 
Blogger Templates