Pages

Subscribe:

Ads 468x60px

Labels

Showing posts with label Gia Đình. Show all posts
Showing posts with label Gia Đình. Show all posts

Tuesday, September 2, 2014

Cảm Xúc Trong Những Ngày Nghỉ Quốc Khánh !

Vậy là cũng kết thúc chuỗi ngày nghỉ Quốc Khánh 2/9 dài 4 ngày, tưởng chừng dài nhưng cũng không hề dài chút nào cả, mang sách vở về nhà quyết tâm cày môn vi mô, vậy mà cũng không học được gì cả, bận đám cưới đứa em họ,bận đám giỗ của bác, mấy ngày liền ngày nào cũng có mặt ở đám cỗ, trải qua 4 ngày nghỉ lễ ở nhà, có nhiều thứ phải suy nghĩ quá.

 Về đám cưới cô em họ,.. 19 tuổi...19 tuổi đã đủ trưởng thành để làm chủ cuộc sống của mình? mình thực sự cũng không hiểu nổi khi chúng lấy nhau rồi chúng sẽ ra sao khi chính bản thân mình còn chưa nuôi nổi vậy thì làm sao có thể lo cho gia đình, đặc biệt là sau khi có con nữa, sẽ phải sống dựa vào cái gì đây? dựa vào bố mẹ chồng ah? Không có chuyện đó đâu nếu bạn muốn bị nhà chồng kinh rẻ. Tự bản thân mình nghĩ , trước khi về nhà chồng, thì cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ: phải đủ trưởng thành trong mọi suy nghĩ và hành động, phải có học thức đoàng hoàng, có công việc ổn định để tự kiếm sống nuôi bản thân,,phải có một hành trang văn hóa đủ để đối nhân xử thế trong gia đình và ngoài xã hội....đấy là những thứ tối thiểu mà một người con gái trước khi đi lấy chồng cần phải có, chưa kể đến tính cách thì mỗi người một tính, người thì nết na ,thùy mị; người thì ngoan ngoan ngoãn hiền lành; người lại mạnh mẽ, quyết đoán...mình cũng chỉ mới có 20 tuổi, cũng chỉ biết được vài thứ cơ bản nhất thôi, còn rất nhiều, rất nhiều thứ khác nữa mà mình cần phải học tập và trau dồi trong quá trình học tập, sinh sống, rồi sau này đi làm nữa. Thiết nghĩ không biết đứa em này trong tương lai sẽ như thế nào? Ngồi chống tay lên cằm, nghĩ rồi băn khoăn, bọn trẻ bây giờ thật khó hiểu, tại sao lại quyết định chuyện cả đời mình một cách dễ dàng như vậy? Thôi kệ vậy, dù sao thì nó cũng quyết định rồi, mình làm gì có quyền ngăn nó đâu, tương lai của nó tự nó quyết định. Chỉ biết chúc nó hạnh phúc mà thôi. 

 Bốn ngày nghỉ với tôi là một quãng ngày bên gia đình thật vui và ấm cúng, nhưng cũng là một quãng ngày dài dằng dặc, tôi không phải đi học ở trường, không phải làm bài tập tiếng anh để nộp hằng ngày, không phải tất tưởi cho những việc lặt vặt thông thường, nhưng ngược lại tôi thấy mình cô đơn hơn, tâm trạng nhiều hơn. Lúc mà tôi bận rộn, tôi luôn nghĩ rằng mình thật cứng cỏi, có thể gạt chuyện tình cảm sang một bên để làm những công việc của mình, có thể vui cười với bạn bè mọi lúc mọi nơi, có thể đi lang thang một mình mà không cần ai đi cùng hết...tôi đã nhầm...khi tôi quay về với cuộc sống nhàn hạ không chút bận tâm đến học tập, công việc và bạn bè, thì tôi luôn cảm thấy trống trải và muốn có ai đó hỏi thăm tôi, luôn muốn có ai đó quan tâm và trò chuyện như trước đây, chỉ một câu hỏi thăm thôi cũng làm tôi thấy vui hơn rất nhiều. Tôi thấy mình như bị lạc vào một khu rừng hoang, rất sâu và vắng, không có một ai ở đó cả, chỉ có có chim rừng và thú rừng làm bạn. cũng như tôi..khi không có ai để sẻ chia tâm sự..tôi lại tìm đến  zalo và  blog, những nơi tôi có thể viết những tâm sự buồn của mình mà không ai biết tới, tôi sợ khi người khác thấy tôi trong lúc buồn và tỏ lòng thương hại, vì như thế tôi thấy mình thật yếu đuối trước mặt người khác. Nhưng nhiều lúc , chỉ muốn có một bờ vai để tựa vào mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, chán trường, mỗi khi thấy mình yếu đuối và có thể ngã bất cứ lúc nào. Tôi nhớ đến anh nhiều lắm, chỉ muốn anh nhắn tin tới hỏi thăm tôi, muốn trò chuyện dăm ba câu nhưng tôi lại không dám nhắn tin trước cho anh, có lẽ cái tôi quá cao chăng, một ngày nhìn vào cái điện thoại không biết bao nhiêu lần nữa, mỗi lần bật lên: không tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ, cứ như vậy, cứ như vậy, nhưng tới khi nhận được tin nhắn của anh, tôi vui như bắt được vàng ấy, nhưng không hiểu sao tôi lại không dám nhắn tin trả lời, thấy điện thoại đổ chuông, cũng không can đảm ngồi nghe, rồi để nhìn vào màn hình điện thoại cho tới khi nào cuộc gọi kết thúc thì thôi,  buồn ngẩn ngơ ....nhưng rồi thôi, mọi thứ lại trôi qua nhanh như cuộc gọi kia vậy, kết thúc và chỉ còn dư âm là thông báo cuộc gọi nhỡ...trống rỗng rồi vỡ tan...

 Hôm qua, khi đang ngồi ở nhà, điện thoại báo có tin nhắn, tôi mở ra và bất ngờ đó là kaka của tôi, cũng lâu lắm rồi nhỉ? năm tháng rồi ka và muội không gặp nhau, lần cuối gần nhất muội gặp ka là hôm đó muội mượn ka quyển sách, và từ ngày đó, muội chưa có cơ hội để mang quyển sách trả cho ka. Vì ka bận nên ít khi có nhà, muội biết điều đó, và muội cũng biết rằng nếu không có quyển sách này thì chắc có lẽ muội với ka sẽ khó có cơ hội gặp nhau lần nào nữa, và muội cũng biết, có thể khi muội mang trả ka quyển sách đó, thì có lẽ đấy là lần cuối cùng muội và ka gặp nhau, vì nhiều lý do mà ka và muội đều hiểu, muội biết ka cũng tránh mặt muội nữa, nhưng không sao mà, sớm muộn cũng sẽ như vậy, muội cũng không trách ka đâu.. Lần nào cũng vậy, ka nhắn tin hỏi thăm muội và đến câu thứ hai thì ka không trả lời nữa, làm muội ngồi chờ tin nhắn rồi tưởng tin nhắn không gửi đc, muội lại nhắn một tin nữa hỏi ka có nhận được tin nhắn của muội không? thì ka nói ka nhận được rồi, ka đang bận chút nhé và rồi không bảo  gì với muội nữa, muội cảm thấy không vui khi ka như vậy, lúc đấy muôi chỉ ước giá mà ka nói dối muội là ka không nhận được tin nhắn, như vậy để muội không phải suy nghĩ nhiều về chuyện đó. Nhiều lần như vậy làm muôi có cảm giác ka không tôn trọng muội, nhưng muội không dám nói ra vì muội ít tuổi hơn ka, và cũng còn nhiều lý do để muội không được nói ra điều đó. Ka không thực sự hiểu muội đâu, khi mỗi lần ka như vậy, muội đều phải suy nghĩ, bình thường muội hay nói nhiều, hay nói linh tinh nữa, nhất là mỗi khi nc với ka muôi đều cảm thấy rất vui và muốn bày trò gì đó , nhưng đấy là trước kia, còn bây giờ thì có lẽ những lời nói tinh tinh không suy nghĩ của muội lại khiến ka hiểu nhầm về con người của muội, muội đã sai phải không ka? Bây giờ ka cũng chuyển chỗ ở rồi, ở xa lắm nên ka và muội càng khó có cơ hội gặp lại, muội vẫn chưa kịp trả ka quyển sách, bây giờ biết làm thế nào để trả ka đây? hình như hôm ka nhắn tin cho muội là hôm cuối cùng ka ở chỗ trọ cũ thì phải, hôm đó muội lại đang ở quê, ka ah! dù có chuyện gì đi nữa, thì muội luôn cảm thấy vui và tự hào vì được quen biết và được làm muội muội của ka. muội sẽ nhớ ka nhiều lắm ka ạ? Muội chúc ka luôn mạnh khỏe và công tác tốt. :)

Ngày nghỉ cũng kết thúc, lại quay trở lại với cuộc sống thường ngày, bận rộn và không còn thời gian để suy nghĩ nhiều. Cố lên Thanh ah! Rồi mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi.

Wednesday, April 9, 2014

Dành cho mẹ

Có bao giờ chúng ta suy nghĩ sẽ còn bao nhiêu tiếng đồng hồ nữa trong đời ta sẽ về ngồi bên cạnh Mẹ, dành thời gian riêng cho Mẹ?

Một câu hỏi thật đơn giản nhưng cũng rất khó trả lời. Điều này mỗi chúng ta tự hiểu và rồi cảm thấy day dứt, sao thời gian còn lại dành cho Mẹ ít quá vậy. Mỗi ngày một tiếng. Đời Mẹ còn lại bao nhiêu ngày? Đó là thời gian số đông chúng ta không làm được. 


Một tiếng mỗi ngày thôi. 

Thời gian yên bình nhất là lúc tôi được ngồi cạnh Mẹ, được nghe Mẹ nói, được thấy Mẹ cười. Tôi may mắn được có mỗi chiều như vậy. May mắn có ngôi nhà của Mẹ để tôi trở về làm đứa con nhỏ bé trước Mẹ. Đôi khi cũng nũng nịu như thuở năm mươi năm trước chờ Mẹ đi chợ về lục giỏ tìm quà.

Trong những lúc khó khăn, tâm không yên bình, hoang mang và thất vọng là lúc ta cảm nhận ngôi nhà của Mẹ chính là nơi để cho ta trở về trú ngụ. Ta khao khát được trở về bên Mẹ, được khóc như thuở nào.
Ta có sai lầm, lòng Mẹ luôn bao dung. Ta lạc lối, Mẹ sẽ đưa ta về. 

Ta bao nhiêu tuổi vẫn luôn nhỏ bé trước Mẹ. Già bao nhiêu, Mẹ vẫn luôn muốn che chở cho ta, luôn xem ta cứ nhỏ dại, khờ khạo. Đó là lòng Mẹ, tình yêu Mẹ dành cho ta.

Thời gian sẽ lấy đi mọi thứ nhưng với những gì ta làm cho Mẹ vui sẽ mang lại một phép màu  cho tuổi già của Mẹ. 

Có bao giờ bạn nhận ra điều này. Cái gì của Mẹ là của ta nhưng những thứ ta có, được bao nhiêu là của Mẹ?


Saturday, March 15, 2014

Bố Mẹ Đã Cho Tôi Những Gì ???

Nhật Ký, 14/3/2014

Là một sinh viên, sống xa nhà là một chuyện quá đỗi quen thuộc. Những tình cảm dành cho gia đình trong mỗi chúng ta dường như xao xuyến hơn bao giờ hết khi màn đêm buông xuống. Có những lúc muốn mình nhỏ lại để được nằm gọn trong vòng tay cha mẹ, được sống lại những kỷ niệm ấu thơ, để được nói thật to rằng con yêu bố mẹ - những hành động nhỏ bé nhưng khi người ta càng trưởng thành lại càng khó thể hiện…

Tình cảm thiêng liêng ấy với những người con đang xa nhà càng trở nên đặc biệt, thôi thúc họ hoàn thành thật nhanh những việc dở dang trong năm để được trở về với gia đình ngay. Hôm nay, không hiểu sao tôi thấy nhớ nhà quá !



Cảm ơn Bố Mẹ đã chưa một lần cầm roi đánh đòn anh em tôi, dẫu chúng tôi có bị điểm kém hay có lỗi lầm đến đâu. Để trong tâm hồn thơ bé của tôi ngập tràn những hình ảnh và những tháng ngày yêu thương.

Cảm ơn Bố mẹ đã dành rất nhiều, rất nhiều thời gian cho chúng tôi mỗi giờ học bài, từ khi bố mẹ giữ chắc bàn tay từng đứa tập viết, làm tính.
Cảm ơn những nghiêm khắc của Bố Mẹ trước mỗi điểm giỏi mà chúng tôi đạt được. Bố luôn yêu cầu anh em tôi giải thích lại thật cặn kẽ cách làm toán, hành văn… xem có xứng đáng được điểm giỏi không, hay là copy bài của bạn? Để chúng tôi luôn cố gắng vì hiểu rằng không có gì tự nhiên có được hoặc có được quá dễ dàng.

Cảm ơn Bố Mẹ đã không có được sự giàu sang hay của cải cho chúng tôi, để thấy rằng có đi lên từ nghèo khổ mới thấy hết giá trị của tình yêu thương, sự gắn kết gia đình và sự sẻ chia quý giá đến nhường nào...

Cảm ơn những năm tháng quá vất vả của Bố Mẹ để chúng tôi cùng cố gắng và có được một định hướng đúng đắn và nỗ lực hết sức cho chính mình.

Cảm ơn những cuốn truyện tranh và những món quà ngày xưa của Bố Mẹ (chỉ toàn là sách và đồ dùng học tập chứ không phải xe tăng, máy bay hay búp bê... như những đứa trẻ khác) để chúng tôi soi mình vào sách mà sống tốt hơn.

Cảm ơn Bố Mẹ chưa một lần to tiếng khi chúng tôi đánh vỡ bát, ấm, chén hay bất cứ thứ gì (vì ngày xưa bao cấp, có được mấy cái bát khó khăn lắm...), vì Bố bảo: Cái gì vỡ là đã vỡ, có mắng mỏ cũng không lấy lại được,mà những lời mắng mỏ chỉ làm tổ thương tâm hồn thôi... 
Cảm ơn Bố Mẹ đã không cho chúng tôi nghe nhạc vàng. Để thấy rằng dù cuộc sống có như thế nào đi nữa cũng không đáng để mình ngã gục trong uỷ mị và chán chường... 
Cảm ơn Bố Mẹ đã rất công bằng với chúng tôi trong mọi chuyện. Từ tờ báo để bọc sách, vở ngày xưa cũng phải tìm ba tờ có tranh ảnh như nhau cho khỏi tỵ nạnh, để chúng tôi luôn thấy rằng: không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng!
.

Cảm ơn Bố đã khắt khe khi tôi còn bé, tôi hào hứng níu tay Bố, khoe rất hồn nhiên:Bố ơi, hôm nay Mẹ mua chân giò đấy. Vậy mà Bố gần như dập tắt niềm hào hứng ấy của tôi, chỉ bằng một câu hỏi: Hôm nay con đọc được bao nhiêu trang sách rồi? (Ngày ấy sao mà ấm ức thế chứ!). Để bây giờ tôi mới hiểu: Cái tạo nên nhân cách là những gì đưa được vào đầu chứ không phải là những gì đưa vào miệng!
Cảm ơn Bố Mẹ đã chưa bao giờ sai lời hứa với chúng tôi, để chúng tôi luôn thấy mình phải có trách nhiệm trước mỗi lời nói và việc làm của mình.
Cái lỗi lớn nhất đối với Bố Mẹ là nói dối. Cảm ơn Bố Mẹ đã rất nhẹ nhàng và thậm chí là hài hước trước lỗi lầm của con (đi chơi với bạn bè lại dám bảo là đi học- về Bố bảo: Hôm nay lớp đi khảo sát thực địa để chuẩn bị thi môn Địa Lý à con?- Và cả nhà cười rất vui bên mâm cơm chờ sẵn!). Để thấy rằng, tha thứ là một điều rất cần thiết, nhưng cái cách tha thứ để làm sao người mắc lỗi vừa nhận được lỗi lầm, vừa không thấy mình bị sức ép của sự trừng phạt mới là quan trọng. Không phải cứ quát mắng sẽ là hữu hiệu nhất. 
Cảm ơn Bố Mẹ đã rất nguyên tắc khi mỗi lần chúng tôi hoặc kể cả Mẹ và Bố, ai đi ra khỏi nhà thì mọi người đều phải biết người đó đi đến đâu, đi với ai và mấy giờ về. Để bây giờ mới thấy sự lo lắng của người ngồi ở nhà dành cho người vắng nhà nó lớn như thế nào...Và bỗng hiểu tại sao nhà mình nghèo thế mà luôn là nơi ai đi đâu cũng mong thật nhanh trở về với mái ấm yêu thương... 
Cảm ơn Bố Mẹ đã rất nâng niu những luống rau xanh ở vườn nhà ngày xưa, và thường khen rằng: Rau nhà trồng bao giờ cũng ăn ngon hơn rau mua ở chợ. Nhờ có 3 anh em chăm chỉ tưới rau và chăm bẵm nên rau mới xanh mơn mởn giữa đất đồi khô cằn như vậy... Để thấy rằng chúng tôi quan trọng như thế nào và sức lao động quý giá đến mức nào...
Cảm ơn Bố Mẹ đã dạy chúng tôi phải biết khiêm tốn, và luôn biết vươn lên. Khi so sánh học lực, phải luôn so với người giỏi hơn mình để phấn đấu bằng họ, những cũng không coi thường các bạn kém hơn vì họ chỉ không may mắn có nhiều thời gian học hành như mình thôi.. Để thấy rằng khi ra ngoài đời, sự khiêm tốn, LUÔN BIẾT MÌNH LÀ AI và luôn cố gắng trong mọi hoàn cảnh đã giúp ích như thế nào. 

Cảm ơn Bố Mẹ đã cùng tôi ngồi nhặt những cọng rau đầu tiên, dạy tôi biết thớ thịt ngang dọc ra sao và thái như thế nào ngay từ khi tôi mới biết cầm dao... Và quan trọng nhất là câu: Làm đâu gọn đấy, đứng dậy sạch ngay... Thế nên, tôi khó chấp nhận kiểu làm việc gì xong bỏ lại cả đống bừa bãi, ngổn ngang cho người khác dọn, hay nấu canh xong thì nồi niêu vứt lung tung, rổ còn dính đầy rau, bếp ngập dầu mỡ và ướt nhèm... Từ những việc rất cụ thể như thế, để bây giờ, tôi sống và làm việc rất nguyên tắc. 

Cảm ơn Bố đã không ngần ngại đập mạnh vào tay tôi ngay trước mặt khách của Bố từ khi tôi mới 10 tuổi, chỉ vì khi pha trà, tôi đã đổ thẳng trà từ hộp vào ấm mà không đổ trà ra tay trước. Để bây giờ mới thấu hiểu rằng sống trên đời cái gì cũng phải có chừng mực!

Điều quan trọng nhất trong cuộc sống là MỘT MÁI ẤM TRÀN NGẬP YÊU THƯƠNG. Thật hạnh phúc khi mỗi ngày được nhìn thấy những ánh mắt lấp lánh niềm vui của những người thân yêu nhất và những người sống quanh mình...Và gia đình là điều tuyệt vời nhất với tôi <3
 
Blogger Templates