Vậy là cũng kết thúc chuỗi ngày nghỉ Quốc Khánh 2/9 dài 4 ngày, tưởng chừng dài nhưng cũng không hề dài chút nào cả, mang sách vở về nhà quyết tâm cày môn vi mô, vậy mà cũng không học được gì cả, bận đám cưới đứa em họ,bận đám giỗ của bác, mấy ngày liền ngày nào cũng có mặt ở đám cỗ, trải qua 4 ngày nghỉ lễ ở nhà, có nhiều thứ phải suy nghĩ quá.
Về đám cưới cô em họ,.. 19 tuổi...19 tuổi đã đủ trưởng thành để làm chủ cuộc sống của mình? mình thực sự cũng không hiểu nổi khi chúng lấy nhau rồi chúng sẽ ra sao khi chính bản thân mình còn chưa nuôi nổi vậy thì làm sao có thể lo cho gia đình, đặc biệt là sau khi có con nữa, sẽ phải sống dựa vào cái gì đây? dựa vào bố mẹ chồng ah? Không có chuyện đó đâu nếu bạn muốn bị nhà chồng kinh rẻ. Tự bản thân mình nghĩ , trước khi về nhà chồng, thì cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ: phải đủ trưởng thành trong mọi suy nghĩ và hành động, phải có học thức đoàng hoàng, có công việc ổn định để tự kiếm sống nuôi bản thân,,phải có một hành trang văn hóa đủ để đối nhân xử thế trong gia đình và ngoài xã hội....đấy là những thứ tối thiểu mà một người con gái trước khi đi lấy chồng cần phải có, chưa kể đến tính cách thì mỗi người một tính, người thì nết na ,thùy mị; người thì ngoan ngoan ngoãn hiền lành; người lại mạnh mẽ, quyết đoán...mình cũng chỉ mới có 20 tuổi, cũng chỉ biết được vài thứ cơ bản nhất thôi, còn rất nhiều, rất nhiều thứ khác nữa mà mình cần phải học tập và trau dồi trong quá trình học tập, sinh sống, rồi sau này đi làm nữa. Thiết nghĩ không biết đứa em này trong tương lai sẽ như thế nào? Ngồi chống tay lên cằm, nghĩ rồi băn khoăn, bọn trẻ bây giờ thật khó hiểu, tại sao lại quyết định chuyện cả đời mình một cách dễ dàng như vậy? Thôi kệ vậy, dù sao thì nó cũng quyết định rồi, mình làm gì có quyền ngăn nó đâu, tương lai của nó tự nó quyết định. Chỉ biết chúc nó hạnh phúc mà thôi.
Bốn ngày nghỉ với tôi là một quãng ngày bên gia đình thật vui và ấm cúng, nhưng cũng là một quãng ngày dài dằng dặc, tôi không phải đi học ở trường, không phải làm bài tập tiếng anh để nộp hằng ngày, không phải tất tưởi cho những việc lặt vặt thông thường, nhưng ngược lại tôi thấy mình cô đơn hơn, tâm trạng nhiều hơn. Lúc mà tôi bận rộn, tôi luôn nghĩ rằng mình thật cứng cỏi, có thể gạt chuyện tình cảm sang một bên để làm những công việc của mình, có thể vui cười với bạn bè mọi lúc mọi nơi, có thể đi lang thang một mình mà không cần ai đi cùng hết...tôi đã nhầm...khi tôi quay về với cuộc sống nhàn hạ không chút bận tâm đến học tập, công việc và bạn bè, thì tôi luôn cảm thấy trống trải và muốn có ai đó hỏi thăm tôi, luôn muốn có ai đó quan tâm và trò chuyện như trước đây, chỉ một câu hỏi thăm thôi cũng làm tôi thấy vui hơn rất nhiều. Tôi thấy mình như bị lạc vào một khu rừng hoang, rất sâu và vắng, không có một ai ở đó cả, chỉ có có chim rừng và thú rừng làm bạn. cũng như tôi..khi không có ai để sẻ chia tâm sự..tôi lại tìm đến zalo và blog, những nơi tôi có thể viết những tâm sự buồn của mình mà không ai biết tới, tôi sợ khi người khác thấy tôi trong lúc buồn và tỏ lòng thương hại, vì như thế tôi thấy mình thật yếu đuối trước mặt người khác. Nhưng nhiều lúc , chỉ muốn có một bờ vai để tựa vào mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, chán trường, mỗi khi thấy mình yếu đuối và có thể ngã bất cứ lúc nào. Tôi nhớ đến anh nhiều lắm, chỉ muốn anh nhắn tin tới hỏi thăm tôi, muốn trò chuyện dăm ba câu nhưng tôi lại không dám nhắn tin trước cho anh, có lẽ cái tôi quá cao chăng, một ngày nhìn vào cái điện thoại không biết bao nhiêu lần nữa, mỗi lần bật lên: không tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ, cứ như vậy, cứ như vậy, nhưng tới khi nhận được tin nhắn của anh, tôi vui như bắt được vàng ấy, nhưng không hiểu sao tôi lại không dám nhắn tin trả lời, thấy điện thoại đổ chuông, cũng không can đảm ngồi nghe, rồi để nhìn vào màn hình điện thoại cho tới khi nào cuộc gọi kết thúc thì thôi, buồn ngẩn ngơ ....nhưng rồi thôi, mọi thứ lại trôi qua nhanh như cuộc gọi kia vậy, kết thúc và chỉ còn dư âm là thông báo cuộc gọi nhỡ...trống rỗng rồi vỡ tan...
Hôm qua, khi đang ngồi ở nhà, điện thoại báo có tin nhắn, tôi mở ra và bất ngờ đó là kaka của tôi, cũng lâu lắm rồi nhỉ? năm tháng rồi ka và muội không gặp nhau, lần cuối gần nhất muội gặp ka là hôm đó muội mượn ka quyển sách, và từ ngày đó, muội chưa có cơ hội để mang quyển sách trả cho ka. Vì ka bận nên ít khi có nhà, muội biết điều đó, và muội cũng biết rằng nếu không có quyển sách này thì chắc có lẽ muội với ka sẽ khó có cơ hội gặp nhau lần nào nữa, và muội cũng biết, có thể khi muội mang trả ka quyển sách đó, thì có lẽ đấy là lần cuối cùng muội và ka gặp nhau, vì nhiều lý do mà ka và muội đều hiểu, muội biết ka cũng tránh mặt muội nữa, nhưng không sao mà, sớm muộn cũng sẽ như vậy, muội cũng không trách ka đâu.. Lần nào cũng vậy, ka nhắn tin hỏi thăm muội và đến câu thứ hai thì ka không trả lời nữa, làm muội ngồi chờ tin nhắn rồi tưởng tin nhắn không gửi đc, muội lại nhắn một tin nữa hỏi ka có nhận được tin nhắn của muội không? thì ka nói ka nhận được rồi, ka đang bận chút nhé và rồi không bảo gì với muội nữa, muội cảm thấy không vui khi ka như vậy, lúc đấy muôi chỉ ước giá mà ka nói dối muội là ka không nhận được tin nhắn, như vậy để muội không phải suy nghĩ nhiều về chuyện đó. Nhiều lần như vậy làm muôi có cảm giác ka không tôn trọng muội, nhưng muội không dám nói ra vì muội ít tuổi hơn ka, và cũng còn nhiều lý do để muội không được nói ra điều đó. Ka không thực sự hiểu muội đâu, khi mỗi lần ka như vậy, muội đều phải suy nghĩ, bình thường muội hay nói nhiều, hay nói linh tinh nữa, nhất là mỗi khi nc với ka muôi đều cảm thấy rất vui và muốn bày trò gì đó , nhưng đấy là trước kia, còn bây giờ thì có lẽ những lời nói tinh tinh không suy nghĩ của muội lại khiến ka hiểu nhầm về con người của muội, muội đã sai phải không ka? Bây giờ ka cũng chuyển chỗ ở rồi, ở xa lắm nên ka và muội càng khó có cơ hội gặp lại, muội vẫn chưa kịp trả ka quyển sách, bây giờ biết làm thế nào để trả ka đây? hình như hôm ka nhắn tin cho muội là hôm cuối cùng ka ở chỗ trọ cũ thì phải, hôm đó muội lại đang ở quê, ka ah! dù có chuyện gì đi nữa, thì muội luôn cảm thấy vui và tự hào vì được quen biết và được làm muội muội của ka. muội sẽ nhớ ka nhiều lắm ka ạ? Muội chúc ka luôn mạnh khỏe và công tác tốt. :)
Ngày nghỉ cũng kết thúc, lại quay trở lại với cuộc sống thường ngày, bận rộn và không còn thời gian để suy nghĩ nhiều. Cố lên Thanh ah! Rồi mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi.



0 comments:
Post a Comment