Pages

Subscribe:

Ads 468x60px

Thursday, August 21, 2014

21-8-2014

  Về tới nhà, 22h20 phút,sao đói thế nhỉ? miệng vừa đắng vừa khô và tâm trạng không được tốt cho lắm.
Cũng đã khá lâu rồi hôm nay mới có dịp găp lại anh Dự, chị Hà và chị Linh, các anh chị về trường để hướng dẫn các thành viên trong câu lạc bộ tạo web bằng blogspot. Nó nhìn thấy chị Hà và chị Linh đi từ cổng vào mà vui mừng khôn siết, chỉ muốn nhảy lên ôm cổ hai chị thôi, thấy chị Hà cầm mấy cái bánh và mời nó ăn, bụng nó đang đói và không khách sáo nữa...hihi.  Hôm nọ khi đang trên đường từ quê lên Hà Nội, anh Dự gọi điện bảo thứ năm làm trợ giảng cho anh, nó thấy vui và háo hức lắm, dù biết rằng nó cũng không nhớ gì nhiều nhưng nó cũng hi vọng là được góp một phần nhỏ bé gì đó cho câu lạc bộ vì đó là niềm vui và niềm tự hào của nó mà. Buổi sáng đi học về,tranh thủ làm bài tập tiếng anh để còn ngồi làm blog. Cả buổi trưa ngồi loay hoay cái template vì anh Dự bảo làm trợ giảng mà không biết xử lý thì sao giải đáp được cho mọi người... và cuối cùng cũng xong, nó thấy cũng tạm ổn...hì,(đấy là theo con mắt của nó).

  Buổi tối học, nó thấy hơi buồn vì anh Dự lại không bảo nó làm trợ giảng nữa...:( :( , cả buổi không được nói chuyện với chị Linh và chị Hà, nó muốn ngồi chơi với các chị, muốn rủ các chị đi ăn chè, nhớ lần đầu tiên gặp chị Hà, chị ấy đã ăn cơm và nó đã hẹn rằng "bao giờ chị về trường nhất định em sẽ mời chị đi ăn chè" Nhưng hôm nay khi ra về, nó chỉ dám chào các anh chị một câu rồi thui thủi đi về, cả thời gian nói chuyện một lúc cũng không có,nó thấy hụt hẫng, thực sự nó không muốn về, nhưng biết chắc các anh chị sẽ đi đâu đấy nên nó đi về trước. lững thững đi về một mình, trên đường về, nó suy nghĩ về những thứ mà nó muốn, về hành động mà nó làm, về những cung bậc cảm xúc mà  nó trải qua, cũng lâu rồi nó mới có cảm giác như vậy: vừa hụt hẫng, vừa có chút gì đó tủi thân lại vừa trách bản thân mình, và còn nhiều thứ lẫn lộn làm nó thấy trong người không bình thường. Tự nhiên nó không muốn về nhà, đứng trước cổng mà lưỡng lự rồi không hiểu sao nó quyết định đi bộ ra trường, nó ngồi một mình ở hộ đô la, cầm cái điện thoại nghịch nghịch, viết viết , xóa xóa, tại sao bụng đói lắm mà nó chả muốn về gì cả, miệng vừa đắng vừa khô, nó ngồi ngắm Tài Chính về đêm, ít khi nó ngồi ở đó, con bé dở hơi sao nhiều lúc mày lại hâm thế nhỉ? nhiều lúc tao cũng không hiểu nổi mày nữa. Nhìn hồ đô la thưa dần, thưa dần, cũng muộn rồi mà, đi về lần hai nào. Về tới nhà, tắm và ăn cơm xong là 23h, ngồi lảm nhảm lên blog một lúc cho tâm trạng thoải mái, vì nó chỉ biết nói tâm sự của mình qua đây thôi,vì sẽ không có ai biết những lúc nó bị dở hơi như thế, và chắc là bây giờ nó cũng bớt dở hơi đi rồi, bởi vì công việc bận rộn khiến nó không còn thời gian để suy nghĩ linh tinh nữa. Còn bây giờ thì ngồi làm bài tập một lúc để sáng mai đi học nào.

0 comments:

Post a Comment

 
Blogger Templates