Hà Nội, ngày...tháng ...năm....
Một nụ cười mỉm khi kết thúc môn thi cuối cùng, có lẽ cái giai đoạn khó khăn cũng đã kết thúc, sẽ có gần một tuần để xả hơi và được quay trở về với cuộc sống bình yên bên bố mẹ. Cũng được một tháng mười một ngày rồi nó chưa được về quê, để học tập và chiến đấu như lời thầy vẫn nói! :)
Tôi không quên những ngày ngủ 4 tiếng, với cái giai đoạn vừa học tiếng anh, học cải thiện, học trên lớp và hoạt động CLB, có những lúc thấy thật là mệt mỏi, muốn bỏ quách một cái gì đó đi để chú tâm làm tốt một việc mà tôi cho là quan trọng nhất, nhưng rồi cũng không lỡ bỏ việc nào cả và hoàn thành tất cả nhưng kết quả cũng không được như ý muốn cho lắm. Dù sao thì mình cũng cố hết sức rồi mà, vẫn còn hơn là bỏ cuộc giữa chừng, tự an ủi bản thân như vậy và cố mà vượt qua giai đoạn khó khăn này. Ap lực,mệt mỏi, ốm, ho, hết tiền, ức chế..tất cả đều đến với tôi cùng một lúc.
Tôi không quên những ngày ôn thi vất vả, sáng đi học về đến nhà là 12h trưa, cơm chưa nấu, mọi thứ ngổn ngang chờ tôi về làm, cùng với một dòng tin nhắn " chị về chỗ mẹ chị, e nấu cơm ăn nhé! " . cũng không quên cái bổn phận phải làm việc từ a-z cho chị Tươi lên thư viện cả ngày,
Tôi không quên những buổi học tiếng anh đầy thú vị, thầy hay kể và chia sẽ những điều mà kinh nghiêm bản thân thầy có,những điều thật gần gũi nhưng lại là mới mẻ vì chưa từng có ai nói điều đó với chúng tôi cả, sau mỗi buổi học tôi thấy mình tràn đầy năng lượng, khí thế học tập. Thầy là một người truyền cảm hứng tuyệt vời, Thầy còn làm cho chúng tôi cảm thấy cần phải thay đổi phong cách để phù hợp hơn với xu thế xã hội. đặc biệt là tôi không còn thấy sợ tiếng anh nữa. ah, lần sau tôi phải bỏ cái kiểu khen người này trước mặt người kia, tự nhiên lại bị ghét, nhưng mà nghĩ lại thấy như thế là không nên, lần sau tôi sẽ rút kinh nghiệm.
Tôi cũng không quên những ngày học bên nhà Trinh, hai đứa ngồi học với nhau thật là hiệu quả, mà như kiểu không có đứa này thì đứa kia không học được ấy, tôi mà về nhà thì nó không học được gì và ngược lại, hehe, có những buổi chiều hai đứa rủ nhau ra bãi đá chèm ngồi hóng gió, tâm sự, ngắm hoàng hôn, mãi tối muộn mới về, lại còn sợ mất xe đạp nên bê hẳn cả xe xuống dưới, đến lúc đi lên không bê được thé là lại phải nhờ :D , nhớ những buổi chiều thứ 7 cả Sơn, Hiệp và Trinh nữa, bốn đứa đi chạy thể dục ở công viên Hòa Bình rồi chạy thì ít mà ngồi chơi là chủ yếu, nói đủ thứ chuyện trên đời, đến lúc về thì chui vào nhà Trinh ăn mì tôm, về muộn sợ bị mắng nên đành nói dối là đi tập bóng rổ, rồi nhớ cái hôm đi thi bóng rổ về, về nhà Trinh chơi bài quỳ và uống nước, ba đứa kia thì chơi giỏi nên ít bị phạt, còn mình là đứa bị uống nhiều nước và phải quỳ nhiều nhất, có mấy đứa chơi với nhau nhưng rất chân thành.
Tôi nhớ những ngày tôi bị đau mắt đỏ, đến lớp bạn bè xúm lại hỏi thăm mà không hề xa lánh, chị Bảo Hà gọi điện hỏi thăm mấy lần,bào bao giờ đi khám về thì bảo chị nhé! rồi nhớ mấy đứa bạn thân mua xôi cho ăn, cảm động rơi nước mắt, có những người bạn chân thành,tốt bụng như vậy thì tự hứa với bản thân sẽ cố gắng gìn giữ, sống sao để bạn bè mình có mặt cả những lúc vui buồn hay khó khăn hoạn nạn. tôi không hề ân hận về cách mà mình đối xử với bạn bè. Tôi cũng không quên những ngày gần thi tôi bị ốm nặng, trong khi đó lại hết tiền, tôi không dám nói với bố mẹ vì sợ bố mẹ lo, cũng không muốn đi vay tiền nữa vì tôi đã vay nhiều rồi, ngồi ho mà nước mắt cứ chảy ra, nghĩ nhớ bố mẹ ghê gớm, những lúc ốm mà ở nhà thì được mẹ chăm sóc. Tôi không quên đứa bạn cùng lớp tiếng anh, đưa cho tôi hộp nước thuốc siro chữa ho, tôi thấy món đồ đó đối với tôi thật là quý giá, nó thật đáng chân trọng phải không nào? Tôi học được bài học giúp đỡ bạn bè những lúc khó khắn, chắc chắn rằng từ bây giờ, khi bạn bè hoặc những người xung quanh tôi gặp khó khăn thì tôi nhất định sẽ giúp đỡ họ.
Tôi nhớ cái lúc mà cô Tuyết nhắn tin báo điểm Kinh tế vi mô cho tôi, cô bảo điểm của tôi cao nhất lớp và tôi thấy vui không chỉ vì điểm cao mà còn vì cô quan tâm tới mình nữa, mặc dù cô chỉ dạy có một giai đoạn thôi và cô cũng không phải là cô giáo chủ nhiệm của tôi. Cảm ơn cô và khoe với cô là em đi học nhờ hai buổi phụ đạo nên mới được như vậy, rồi không thấy cô nhắn lại, đến chiều tối thấy tin nhắn của cô,đọc xong mà thấy bất ngờ và cũng mừng rơi nước mắt nữa: "Thanh ah! nhờ sự chăm chỉ và cố gắng,cô xin cho em lên 9.5 , cố gắng lên em nhé! " nói thật là tôi cũng không ngờ là cô lại xin cho tôi nữa, Từ đó động lực cố gắng lớn hơn rất nhiều, Thấy thật sự chân trọng tình cảm cô dành riêng cho, Em cảm ơn cô nhiều lắm ạ, nhờ cô mà em nhận ra một điều rằng, đôi khi kết quả không quan trọng mà quá trình tạo ra nó mới thực sự quan trọng. em sẽ cố gắng học tập thật tốt và không làm cô thất vọng đâu ạ! :). Tôi cũng không quên những ngày cuối của kì thi trước, kết quả của tôi đạt được không xứng đáng với những gì tôi đã cố gắng thậm chí còn thấp đến thất vọng, cô Tuyết và bạn bè là người động viên tôi nhiều nhất( tất nhiên là bố mẹ lúc nào cũng động viên tôi rồi, bị kết quả thấp thì đâu dám kể với mẹ chứ,) trong khi cô giáo chủ nhiệm tôi thì bỏ mặc từ khi tôi bị mất cái chức lớp phó học tập và chỉ liên lạc mỗi khi có việc gì đó nhờ, có lẽ cái lời động viên của thầy cô sức sức mạnh ghê gớm, chỉ cần thầy cô động viên thôi mà động lực tăng lên gấp nhiều lần, bố mẹ động viên nhiều rồi nên nhờn thuốc, hihi .
Tôi không quên cái buổi tối nhận được tin nhắn của mẹ, " anh Thuật đỗ vào Nokia Rồi con ah! " , thự sự tôi thấy vui như chưa bao giờ được vui vậy, anh Thuật đi thi tôi thấy lo nhiều lắm vì anh ấy rất chi là gà, 23 tuổi đầu rồi mà như là trẻ con ấy, ngoài cái việc suốt ngày bày trò trêu em ra thì không còn cái gì cả, nhưng rồi cuối cùng anh ấy cũng vượt qua vòng phỏng vấn và có việc làm ổn định. Cía việc mà không đứa em gái nào quên khi anh đi làm đó là tháng mua quà khi lĩnh tháng lương đầu tiên, hehe, thật là nguy hiểm :v :v
Tôi không quên cái buổi tối nhận được tin nhắn của mẹ, " anh Thuật đỗ vào Nokia Rồi con ah! " , thự sự tôi thấy vui như chưa bao giờ được vui vậy, anh Thuật đi thi tôi thấy lo nhiều lắm vì anh ấy rất chi là gà, 23 tuổi đầu rồi mà như là trẻ con ấy, ngoài cái việc suốt ngày bày trò trêu em ra thì không còn cái gì cả, nhưng rồi cuối cùng anh ấy cũng vượt qua vòng phỏng vấn và có việc làm ổn định. Cía việc mà không đứa em gái nào quên khi anh đi làm đó là tháng mua quà khi lĩnh tháng lương đầu tiên, hehe, thật là nguy hiểm :v :v
Cuối cùng đó là dự định cho tương lai, thứ nhất đó là sang kì sau có hai môn 4 tín và một môn 2 tín, phải cố gắng ngay từ đầu để dành được học bổng vì đã hứa với mẹ rồi :) khá là khó nhưng thôi đành cố vậy. Thứ hai là chuẩn bị đến giai đoạn clb hoạt động mạnh về cuộc thi vua marketing nên phải chuẩn bị một tinh thần và một sức khỏe thật tốt. Thứ 3 đó là cố gắng tiết kiệm để mua một cây đàn ghita vì lâu lắm rồi mà chưa mua được, hết tháng này là hết khó khăn rồi, nên tháng sau sẽ tiết kiệm được,chỉ cần mấy tháng chắc là đủ,hi,
Một thời gian ngắn là gần 4 tháng, những khó khăn đi qua và để lại những bài học, tôi thấy mình ngày một thay đổi và trưởng thành hơn. Cái khó khăn này mới chỉ là khởi đầu cho những khó khăn lớn hơn đang đợi tôi phía trước, nhưng khi đã vượt qua được khó khắn nhỏ này thì chắc chắn tôi sẽ vượt được qua những khó khăn khác, tôi tin là như vậy. Có nhiều lúc ngẫm lại tôi thấy, lòng kiên nhẫn và sự chịu đựng của tôi có được cũng nhờ từ ngày tôi đi chùa, đã đến chùa, đã trải qua khóa tu rồi thì con người phải sống sao cho có đạo, sống sao cho mình cảm thấy thoải mái, yêu đời, yêu người nhiều hơn.
Từ những khó khăn đó, tôi thấy mình yêu bản thân nhiều hơn, biết cách tự chăm sóc cho bản thân hơn là mặc kệ cái gì đến sẽ đến và đi sẽ đi. Tôi cũng ngày càng nhìn nhận ra cuộc sống này thật bọn chen và phức tạp, nhưng ta cũng không cần phải sống phức tạp theo nó làm gì cả, cứ sống đơn giản, yêu đời, yêu thương mọi người..nhất định ta sẽ tìm thấy hạnh phúc.
Một thời gian ngắn là gần 4 tháng, những khó khăn đi qua và để lại những bài học, tôi thấy mình ngày một thay đổi và trưởng thành hơn. Cái khó khăn này mới chỉ là khởi đầu cho những khó khăn lớn hơn đang đợi tôi phía trước, nhưng khi đã vượt qua được khó khắn nhỏ này thì chắc chắn tôi sẽ vượt được qua những khó khăn khác, tôi tin là như vậy. Có nhiều lúc ngẫm lại tôi thấy, lòng kiên nhẫn và sự chịu đựng của tôi có được cũng nhờ từ ngày tôi đi chùa, đã đến chùa, đã trải qua khóa tu rồi thì con người phải sống sao cho có đạo, sống sao cho mình cảm thấy thoải mái, yêu đời, yêu người nhiều hơn.
Từ những khó khăn đó, tôi thấy mình yêu bản thân nhiều hơn, biết cách tự chăm sóc cho bản thân hơn là mặc kệ cái gì đến sẽ đến và đi sẽ đi. Tôi cũng ngày càng nhìn nhận ra cuộc sống này thật bọn chen và phức tạp, nhưng ta cũng không cần phải sống phức tạp theo nó làm gì cả, cứ sống đơn giản, yêu đời, yêu thương mọi người..nhất định ta sẽ tìm thấy hạnh phúc.
Chúc Thanh hoàn thành tốt mục tiêu của mình,



0 comments:
Post a Comment