Hà Nội, ngày...tháng...năm....
Ngày hôm nay là một ngày bình thường, một ngày chủ nhật với mọi thứ vẫn diễn ra suôn sẻ, tôi ngồi học ở nhà cho đến 4h chiều thì quyết định đi hóng gió. Ngoài trời vẫn cái rét se lạnh của đầu đông, đạp xe ngoài đường sao mà thích đến thế! Ôi, giá mà được tân hưởng cái cảm giác này mãi thì thích biết mấy ^_^ Nơi tôi chọn đến là công viên Hòa Bình, cái nơi mà có đồi, có hồ, có chỗ ngồi, cái nơi mà không thể hét nhưng vẫn có thể nói một mình mà không sợ ai nghe thấy, tôi có thể hát, có thể ngồi nói tiếng anh, có thể ngồi ngắm ngía mọi người qua lại và thích nhất là ngồi ngắm cái hồ. Vẫn cái ghế đá quen thuộc trước hồ, nơi mà lần nào tới tôi cũng chọn nó để nghỉ chân. Đôi khi còn người ta cần có những khoảng lặng...để làm gì ư? Với tôi, tôi cần một khoảng lặng của riêng tôi, không ồn ào, không chen chúc, có bầu trời và tôi ngồi nghĩ tới tương lai của mình :) Cũng tự cảm thấy mình là một người biết lo cho tương lai, nhưng chỉ ở một mức độ nhất định và trong tầm kiểm soát. Tôi thích cái cảm giác đi ngắm cảnh, hóng gió một mình, tôi thấy tâm hồn mình rộng mở hơn, yêu mọi thứ xung quanh hơn và đặc biệt cũng bớt tự kỉ hơn. Một người anh đã nói với tôi rằng: đừng để cái cảm giác đó trùng xuống quá lâu, khóc cũng được nhưng hãy nhớ lau luôn nước mắt, giọt nước mắt càng dài, con người ta sẽ càng trở nên yếu đuối. Đôi lúc cũng thấy mình thực sự yếu đuối, không làm chủ được cảm xúc và có thể khóc một cách dễ dàng, bây giờ thấy đó là một điều không tốt và nó cũng chả có ý nghĩa gì cả :) Không ai thương mình bằng chính bản thân mình nên hãy nhận sự động viên chứ đừng nhận sự thương hại. Lục lại những mối quan hệ và thấy rằng mình cứ đánh rơi rớt dần kỉ niệm, có những thứ cứ trôi qua không còn lại chút ấn tượng gì, có những kỉ niệm gắn với một người thì mãi là kỉ niệm đẹp, gói gọn vào đó và cất đi, có những thứ tình cảm đáng trân trọng và chỉ biết vậy, thầm cảm ơn, và lại đi vào quên lãng, có những mối quan hệ không rõ ràng và một cái kết cũng chỉ là như vậy, không thể thay đổi được hiện tại.
Một buổi tối bình thường, tôi chợt nhận được tin nhắn cảm ơn của một thí sinh dự thi Vua Marketing vừa rồi, anh ấy là anh Mạnh, người mà tôi nghĩ xứng đáng giành danh hiệu Vua Mar hơn ai cả. Tôi nhớ hôm đó, khi tôi đi lên phía cánh gà và bắt gặp anh ấy ngồi một mình trong khi các thành viên của clb đang xúm lại xin chữ kí của ca sĩ, cái cảm giác đó nếu là tôi thì tôi sẽ tủi thân chảy nước mắt mất, tôi hiểu cái cảm giác của anh ấy khi vừa thua cuộc, tôi ngồi xuống nói chuyện với anh ấy hi vọng anh ấy không cảm thấy lạc lõng, nói chuyện với anh ấy một lúc thì tôi xin phép ra ngoài để làm tiếp nhiệm vụ, và cuối cuộc thi tôi cũng không gặp lại anh ấy nữa, lúc ban giám khảo công bố người thắng cuộc rồi tôi rơi nước mắt... vì.. đấy không phải là cái kết mà tôi muốn. Đứng dưới hội trường 700, nhìn chương trình kết thúc, nhìn mọi người xúm lại chụp ảnh với quán quân, nhín khán giả kéo nhau về sau bế mạc, tôi thấy một cái cảm giác hụt hẫng hơn bao giờ hết. ... Ngày hôm nay, tôi mới biết rằng hôm đó, có người thầm cảm ơn tôi khi tôi đã đi khuất cánh gà, có người thầm cảm ơn chỉ vì tôi đã làm một việc nhỏ là ngồi nói chuyện với anh ấy, đó chỉ là một chút quan sát và thấu hiểu, cảm nhận của tôi như vậy và nó thúc giục hành động, cho dù anh ấy không cảm ơn tôi thì cũng không sao cả và tôi thấy rất bình thường vì Vua Marketing cũng kết thúc lâu rồi mà, nhưng quả thực khi nhận được lời cảm ơn đó, tôi thấy vui vô cùng, đặc biệt là từ một người mà mình vô cùng ngưỡng mộ. Anh ấy hứa sẽ chia sẽ cho tôi những kỹ năng mà anh ấy có và anh ấy còn muốn khao tiền thưởng nữa, thật vui và hạnh phúc, chỉ vì một hành động nhỏ đó thôi mà bỗng nhiên tôi có thêm một người bạn, một người anh và một người để học hỏi.
Đêm đến, đọc được một tin nhắn, nước mắt giàn giụa, phải chăng mình quá nhạy cảm với những tin nhắn kiểu như thế, đơn giản cũng chỉ vì trách nhiệm được giao nên mới phải hạ thấp mình như vậy, anh T ạ, thực sự đây là lần thứ 2 em cảm thấy tự ái về câu nói của anh, anh nói rất thật và rất đúng, nhưng câu nói hôm qua động đến lòng tự ái của em, vì công việc của clb nên e mới liên lạc với anh, mặc dù thấy mình không sai nhưng em vẫn nói lời xin lỗi, không bình thường một đứa con gái như em, sẽ không bao giờ phải như vậy đâu, em rất ghét và sợ phải làm việc với những người luôn đặt cái tôi của mình lên quá cao, em không đủ thông minh để đối đáp lại một cách khôn khéo những câu nói của anh, e nghĩ gì nói vậy thôi. Nhưng suy cho cùng thì cái tính tự ái cũng không làm nên trò trống gì cả, anh nói rất nhiều, rất thật lòng, em hiểu điều đó, cảm ơn anh T vì em ngộ ra nhiều điều, " anh mong em trưởng thành" là câu anh nói với em sau cùng, e cũng k biết nói gì, chỉ biết im lặng thôi, em sẽ cố gắng trưởng thành hơn trong suy nghĩ. Thanh của bây giờ sẽ khác Thanh của một năm sau, một năm con người ta thay đổi nhiều lắm, chắc anh gặp em tầm này năm ngoái thì chắc e còn bị anh nói nhiều. :)
Và đó là kết thúc cái ngày tôi gọi là bình thường, bắt đầu buổi chiều tối là tự kỉ đi hóng gió một mình, tiếp theo buổi tối là vui cực kì khi nhận được lời cảm ơn từ một người mình quý mên và ngưỡng mộ và kết thúc bằng cảm giác tự ái vì một câu nói. Một đếm mất ngủ vì quá nhiều thứ trong đầu.



0 comments:
Post a Comment