Hôm nay là đêm 23 rạng sáng ngày 24 tháng 12, trời rét căm căm, ngồi trong căn phòng nhỏ ấm cúng này mà tôi không ngừng nhớ nhà, nhớ mẹ. Sau hơn một năm rời vòng tay bố mẹ đi học trên thành phố, cái gì khiến tôi cảm thấy nỗi nhớ ấy thêm da diết? đó chính là mỗi dịp giáng sinh lại về! Trời rét như xé da xé thịt, một đứa có bàn tay và bàn chân lúc nào cũng lạnh ngắt nhưng vẫn có thể tự lo cho bản thân mình được, chỉ thương mẹ đôi bàn tay nứt nẻ, tần tảo làm nụng nuôi ba anh em tôi ăn học, thương bố suốt ngày chở hàng từ sáng sớm cho đến tận đêm khuya. Mỗi lần về nhà chứng kiến bố mẹ vất vả như vậy mà thấy xót ruột lắm. Nghĩ lại mình, chỉ có ăn với học mà cũng không nên hồn. Hôm trước về quê, thấy mẹ gầy và xanh xao quá, ngồi đọc lại tin nhắn trong điện thoại của mẹ, tôi giật mình nhận ra mọt điều là những tin nhắn của tôi nhắn cho mẹ chỉ là: mẹ ơi con về tới nơi rồi mẹ xuống đón con, còn anh trai tôi thì ngày nào cũng nhắn tin hỏi thăm mẹ, Tôi đã trở thành con người vô tâm như vậy từ bao giờ? Ngày nào mẹ cũng gọi điện hỏi hai chị em, nên có lẽ nó đã mặc định thành một thói quen là tôi chờ đt từ mẹ và không mấy khi chủ động gọi điện về nhà. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng kiếm được đồng tiền là một điều dễ dàng nhưng chứng kiến bố mẹ tôi vất vả như thế nào , tôi mới càng thêm trân trọng giá trị của đồng tiền.
Về nhà, bao nhiêu chuyện xảy ra, thực sự nếu được biến mất khỏi đây tôi ước mình có thể biến mất thế giới này một thời gian thật dài, Một đứa con gái 19 tuổi, thiếu hiểu biết, thiếu kinh nghiệm sống và thiếu cứng rắn thì sao vượt qua nổi những biến cố như vậy! Bây giờ đây, đối với tôi không chỉ còn là ăn với học, mà còn quá nhiều thứ phải lo, phải mạnh mẽ và cứng rắn hơn nữa để đương đầu với những sóng gió trong cuộc đời, chịu đựng một cú sốc tinh thần quá lớn, tôi sợ mình không chịu nổi nhưng rồi vẫn phải vượt qua. Chưa bao giờ tôi thấy anh tôi tức giận và cầm điếu thuốc lên hút, chưa bao giờ tôi nhìn thấy anh tôi phải giận giữ đến mức đập phá như thế, chưa bao giờ tôi thấy đau như có con dao cứa vào từng thớ thịt, chưa bao giờ tôi thấy người mình run lên bần bật rồi ngất đi khi khóc quá nhiều, mọi thứ một đứa con gái 19 tuổi có đáng phải chịu những điều như vậy k? Tôi phải trưởng thành, phải mạnh mẽ để giải quyết những chuyện trong gia đình, phải học để phụ giúp mẹ làm kinh tế, phải học để có một nền tảng vững chắc cho tương lai của mình..không còn thời gian cho những việc vô bổ, tôi chán yêu hơn bao giờ hết, trong tình yêu mà vẫn thấy cô đơn, trong tình yêu mà tôi không muốn chia sẻ buồn vui thì tình yêu cũng chẳng có nghĩa gì. Những lúc như thế này, tôi muốn có một ai đó, ngồi cạnh tôi, cho tôi mượn bờ vai để tôi gục vào đó mà khóc, đừng nói gì cả, đừng hỏi bất cứ điều gì và chỉ ở bên cạnh tôi thôi. Có mấy đứa bạn rất thân, mỗi lần bên cạnh chúng nó tôi quên buồn là gì? Cái tối hôm 18, nghe bác gọi điện nhà có chuyện, hết xe bus, không có xe máy, tôi không biết phải làm cách nào để về quê, ruột nóng như có lửa đốt, cái cảm giác như thế thật là khó chịu, cả đếm mất ngủ và sáng hôm sau 5h30 có mặt ở bến xe Gia Lâm, cảm ơn thằng bạn thân đã không ngại trời rét đưa tôi ra đấy, lúc đó chẳng nghĩ gì cả, lúc về đến nhà mới thấy tội nghiệp nó, nhưng bạn bè với nhau thì lúc hoạn nạn mới biết được những ai chân tình. Giari quyết chuyện gia đình trong khi đang ôn thi, thấy mình thật là đáng thương.
Nhiều lúc cũng giả vờ tâm trạng, viết vào zalo và xem ai đó cmt, chờ đợi một người cmt nhưng chẳng bao giờ thấy, việc làm của mình quá vô nghĩa đúng k? Làm nhiều người tưởng suốt ngày u sầu ủ dột, nhưng thực ra trong cuộc sống đời thường, rất ít khi tôi buồn, rất ít khi tâm trạng, lúc nào cũng bị mọi người nhận xét là suốt ngày cười, lúc nào cũng tươi, tính tình vui vẻ hòa đồng, đàn em thì nhận xét là : em quý chị Thanh nhất, tâm lý và luôn yêu quý chúng em, lúc nào cũng tươi rói rói và nhiều lúc nói đùa với chúng nó là: "cười là nghề của chị mà, hhee". Cũng hay bị ấn tượng vì có chút gì đó đặc biệt, và hay được nhận lời cảm ơn từ mọi người vì hay làm việc tốt, và những mối quan hệ cứ phát triển tốt đẹp khi tôi sống với chính con người thực của mình. Cảm ơn một người đã cho tôi nhận ra một điều rằng: khi tôi là một con người vui vẻ thì những người bạn sẽ muốn ở lại bên tôi và những mối quan hệ sẽ được cải thiện, nhưng chỉ đúng với một số thôi, Có những mối quan hệ cứ xa dần và nhạt dần, tôi biết sớm muộn cũng như vậy vì vốn dĩ nó cũng chẳng thay đổi được gì thêm, nên cái gì đến sẽ đến và cái gì đi sẽ đi. Và giờ điều mà tôi cảm thấy ân hận nhất là những giây phút sống không phải là chính mình, những lúc viết dòng tâm trạng lên zalo, tôi đã xóa zalo và không bao giờ viết lên đó nữa, chào tạm biệt những điều cũ kĩ, tôi sẽ là một con người mới và cố gắng trở thành một người mà tôi muốn trở thành.
Năm mới sắp đến rồi, kì học đầu tiên của năm thứ 2 cũng đã kết thúc tốt đẹp, tôi cũng đã cố gắng hết sức và kết vả cũng được như những gì tôi đặt ra từ trước, nhưng còn phải cố gắng nhiều hơn nữa. Cảm ơn mẹ người con ngưỡng mộ nhất trên đời này, cảm ơn những người bạn luôn bên tôi, giúp tôi học tập và luôn là nơi xả stress rất tốt, cảm ơn cú sốc mà vừa tôi phải trải qua vì nó thôi thúc tôi phải sống mạnh mẽ và bản lĩnh hơn trước, cảm ơn những lúc khó khăn cho tôi biết ai mới thực sự chân tình, Đến một ngày nào đó, nhân một dịp nào đó, tôi nhận được lời chúc gì đó, cảm ơn bạn vì đã nghĩ đến tôi, nhưng bạn có biết rằng, tôi rất cần bạn, thực sự rất cần có bạn động viên những lúc tôi gặp có khăn, những lúc như thế tôi không tìm thấy bạn, còn lời chúc với tôi cũng không có ý nghĩa gì nhiều. :))) .



0 comments:
Post a Comment